Tuesday, May 24, 2016

CÓC CẦN ĐỜI hay NGƯỜI VÔ CẢM ( Truyện ngắn )

Trà My đi lang thang trên con đường vắng, lá bay đầy đường trong trời chiều quạnh hiu. Bước chân đơn lẻ như thầm tự vấn " mình đang đi về đâu ?". Cô từng có tất cả ... một gia đình hạnh phúc, một người chồng hào hoa (?), một đứa con trai kháu khỉnh. Vậy mà ... không hiểu vì đâu ... một thoáng, tất cả rả rời, tan tác, như hoa bay trong gió xoáy ... từng cánh ... từng cánh ... rơi rụng, đến tận cùng của vực thẳm đau khổ. Cô không còn nước mắt để khóc, sau ly hôn. Một mình nuôi con nhỏ, trong trạng thái tâm lý bất ổn ... cuối cùng đứa nhỏ được Sở Xã Hội Địa Phương đem đi mất ... Bởi, họ cho rằng cô không đủ khả năng đảm bảo cho đứa bé một cuộc sống an toàn, hạnh phúc như xã hội Mỹ hằng ấn định cho trách nhiệm của cha mẹ đối với con cái ...



Chiều Hè Cali , hoa tím phủ kín con phố vắng. Vắng tanh và lặng thinh với vài chiếc ô tô lặng lẽ đậu bên hè, như trêu cô, người khách lữ hành trong trời chiều nhá nhem, chực chờ ánh đèn đường vàng vọt, sắp được thắp lên. Từ một người phụ nữ xinh đẹp, nhanh nhạy, cô trở thành người dửng dưng thờ ơ với mọi thứ, với chính bản thân mình và người xung quanh. Cô như khúc gỗ di động, cửa hàng bán hoa cô mở từ đó ngày một vắng khách. Chủ đi đường chủ, khách đi đường khách ?!

Bác sĩ gia đình của cô cho nhiều thuốc trầm cảm, nhưng sau vài lần uống thử, thấy không tác dụng, cô thội không dùng nữa. Ở Mỹ, thường là vậy, thuốc đau nhức là phổ biến nhất, cóc cần biết đau đầu hay đau cơ , hay đau chi chi ... cứ thuốc đau nhức được ghi toa liền. Thứ hai là loại thuốc trầm cảm, có khi gọi là thuốc chữa stress (?). Xứ văn minh, vậy chứ, cũng có những cái không như mình nghĩ theo lẽ thông thường. Trà My hay cải với nhỏ bạn thân mình - nhỏ Lan - mình không bi trầm cảm, vì mình chưa bao giờ có ý nghĩ tự sát cả. Hồi ở Việt nam, trước khi qua Mỹ, cô từng học về Hội Họa. Cô ngước nhìn mấy tàn cây rậm rạp Hoa Phượng Tím tuyệt đẹp, như che khuất cả bầu trời, nhưng cô vẫn thấy an ủi, ấm lòng, vì ít ra nơi con phố vắng này còn có những cây Phượng Tím đồng cảm với cô, cho dù là những thân cây gỗ như cô một khúc gỗ - như mấy người thân hay gọi cô vậy sau này, vẫn còn có linh hồn đang sống, đang cố vươn lên trong cái không gian bó hẹp của mình.

Thursday, May 19, 2016

[TIN HOT] MINH BÉO BẤT NGỜ ĐỔI LUẬT SƯ VÌ SAO ?

Nguyên nhân gì , đưa đến việc Nghệ Sĩ Hài Minh Béo bất ngờ đổi Luật Sư, hãy xem video clip dạng thông tin và bình luận của LÃNG DU ( COC CAN DOI BLOG) để biết rõ tường tận hơn những ly kỳ ai oán và chấn động trong vụ án này :



LÃNG DU
CALI-USA

Tuesday, May 17, 2016

CÓC CẦN ĐUA (?) ... Hay Truyện ngắn : CHÚ CHÓ LUCKY ĐÁNG YÊU !


Truyện ngắn :
CÓC CẦN ĐUA (?) HAY CHÚ CHÓ LUCKY ĐÁNG YÊU TỰ TRUYỆN !




Chú chó nhà chúng tôi rất đáng yêu, có cái tên dễ thương và luôn mang may mắn đến cho mọi người , tên nó là " Lucky". Trông chú lúc nào cũng có nét mặt ngây ngây dại dại, nhưng chú rất nhanh nhẹn, phóc cái chú chôm của người này chiếc vớ, người kia cái khăn tay... chạy như tên bắn ... dấu ngay món đồ này như dấu một " báu vật". Báo hại mấy khổ chủ trong nhà chạy đôn đáo, mong tìm lại đồ vật mất đi phân nửa kia (?) Nên Shanron Tran cô chủ nhỏ, hay gọi chú là "siêu quậy". Vậy mà ... ai cũng cười lăn khi được chú quậy mới lạ kỳ.

Chú có sở thích quen "ăn sạch ngủ sạch" rất lạ. Không bao giờ đặt đồ ăn được cho xuống sàn nhà, để ăn, chú phải tìm chỗ để sạch sẽ như một chiếc khăn lớn hay một tấm đệm trắng nhỏ, để lên đó tươm tất, xong chú mới từ từ nhấm nháp. Không vội, "CÓC CẦN ĐUA"... CHEN với ai, chú luôn bình thản từ tốn trong ăn uống. Trời đánh tránh bữa ăn mà, chú nghĩ vậy, làm vậy, CÓC CẦN ĐỜI ...ra sao chú là chú, không phải ai khác " LUCKY DOG". Ngủ củng vậy, phải có chăn, gối ấm, ngủ nằm ngửa như người ( lạ chưa) ...Ăn ngủ là nhị khoái của chú mà, ai bảo chú là Chó mà lại là Chó Đáng Yêu ...Chó để mọi người yêu, mà bản thân chú không thể yêu ai khác ngoài mọi người trong nhà (?)

Sunday, May 8, 2016

CÓC CẦN ĐÔI ... ( Hay KẺ VÔ TÍNH) - TRUYỆN NGẮN


                Trang trở mình băn khăn đến day dứt, cô với tay lấy lon bia dở, nốc cạn một hơi cho dứt trọn đường tơ ,“ bộp” cô bóp lon quăng vào sọt rác góc phòng một cách điệu nghệ. Trong hơi men chếch choáng, cô chợt nhớ đến lời người chị họ khuyên can : “ tình cảm quan trọng nhất trong cuộc sống của đời người chính là tình yêu lứa đôi, còn em sao kỳ dzậy, em cóc cần đôi (?) – cóc cần đôi lứa ?!”.
                Trang ngồi phắt dậy, như chợt tỉnh, khi nhớ đến mấy từ CÓC CẦN ĐÔI …mà người chị họ phán ra. Cô vuốt lại mái tóc, rồi nhìn vào tấm gương của bàn trang điểm, vẫn mắt đẹp này, môi son, má hồng… Trang đẹp đến mê hồn mà …, đến đổi mấy anh chàng si tình khi vào facebook của Trang cứ mãi tán tỉnh … “ em đẹp chuẩn không cần chỉnh” hay “ em … ngon như quả táo chín!” hoặc “em … đẹp như tranh”. Cô thấy ray rứt, không thể ngủ, bèn bật đầu máy bluray xem đoạn phim Mỹ  mà nhỏ bạn làm cùng phòng mới đưa. Trên màn hình lướt tới đoạn có một  cặp đôi đang làm tình, nam là người Mỹ đen, nữ là người Mỹ trắng , tiếng rên rỉ như muốn bứt tung không gian. Trang cố dán mắt vào màn ảnh, nhìn thật rõ từng động tác sex của đôi nam nữ đang hưng phấn cao độ … cô cố tìm sự đồng cảm , tìm cái rung động rạo rực nhưng thay vì cảm thấy hứng tình như đôi trai gái đang quần nhau, thì cô lại thấy ghê ghê và chán phèo, đến độ ớn lạnh dửng dưng, không chút khoái cảm nào len vào tâm hồn , thể xác hay trái tim của cô được.