Trà My đi lang thang trên con đường vắng, lá bay đầy đường trong trời chiều quạnh hiu. Bước chân đơn lẻ như thầm tự vấn " mình đang đi về đâu ?". Cô từng có tất cả ... một gia đình hạnh phúc, một người chồng hào hoa (?), một đứa con trai kháu khỉnh. Vậy mà ... không hiểu vì đâu ... một thoáng, tất cả rả rời, tan tác, như hoa bay trong gió xoáy ... từng cánh ... từng cánh ... rơi rụng, đến tận cùng của vực thẳm đau khổ. Cô không còn nước mắt để khóc, sau ly hôn. Một mình nuôi con nhỏ, trong trạng thái tâm lý bất ổn ... cuối cùng đứa nhỏ được Sở Xã Hội Địa Phương đem đi mất ... Bởi, họ cho rằng cô không đủ khả năng đảm bảo cho đứa bé một cuộc sống an toàn, hạnh phúc như xã hội Mỹ hằng ấn định cho trách nhiệm của cha mẹ đối với con cái ...
Chiều Hè Cali , hoa tím phủ kín con phố vắng. Vắng tanh và lặng thinh với vài chiếc ô tô lặng lẽ đậu bên hè, như trêu cô, người khách lữ hành trong trời chiều nhá nhem, chực chờ ánh đèn đường vàng vọt, sắp được thắp lên. Từ một người phụ nữ xinh đẹp, nhanh nhạy, cô trở thành người dửng dưng thờ ơ với mọi thứ, với chính bản thân mình và người xung quanh. Cô như khúc gỗ di động, cửa hàng bán hoa cô mở từ đó ngày một vắng khách. Chủ đi đường chủ, khách đi đường khách ?!
Bác sĩ gia đình của cô cho nhiều thuốc trầm cảm, nhưng sau vài lần uống thử, thấy không tác dụng, cô thội không dùng nữa. Ở Mỹ, thường là vậy, thuốc đau nhức là phổ biến nhất, cóc cần biết đau đầu hay đau cơ , hay đau chi chi ... cứ thuốc đau nhức được ghi toa liền. Thứ hai là loại thuốc trầm cảm, có khi gọi là thuốc chữa stress (?). Xứ văn minh, vậy chứ, cũng có những cái không như mình nghĩ theo lẽ thông thường. Trà My hay cải với nhỏ bạn thân mình - nhỏ Lan - mình không bi trầm cảm, vì mình chưa bao giờ có ý nghĩ tự sát cả. Hồi ở Việt nam, trước khi qua Mỹ, cô từng học về Hội Họa. Cô ngước nhìn mấy tàn cây rậm rạp Hoa Phượng Tím tuyệt đẹp, như che khuất cả bầu trời, nhưng cô vẫn thấy an ủi, ấm lòng, vì ít ra nơi con phố vắng này còn có những cây Phượng Tím đồng cảm với cô, cho dù là những thân cây gỗ như cô một khúc gỗ - như mấy người thân hay gọi cô vậy sau này, vẫn còn có linh hồn đang sống, đang cố vươn lên trong cái không gian bó hẹp của mình.

