Sunday, May 8, 2016

CÓC CẦN ĐÔI ... ( Hay KẺ VÔ TÍNH) - TRUYỆN NGẮN


                Trang trở mình băn khăn đến day dứt, cô với tay lấy lon bia dở, nốc cạn một hơi cho dứt trọn đường tơ ,“ bộp” cô bóp lon quăng vào sọt rác góc phòng một cách điệu nghệ. Trong hơi men chếch choáng, cô chợt nhớ đến lời người chị họ khuyên can : “ tình cảm quan trọng nhất trong cuộc sống của đời người chính là tình yêu lứa đôi, còn em sao kỳ dzậy, em cóc cần đôi (?) – cóc cần đôi lứa ?!”.
                Trang ngồi phắt dậy, như chợt tỉnh, khi nhớ đến mấy từ CÓC CẦN ĐÔI …mà người chị họ phán ra. Cô vuốt lại mái tóc, rồi nhìn vào tấm gương của bàn trang điểm, vẫn mắt đẹp này, môi son, má hồng… Trang đẹp đến mê hồn mà …, đến đổi mấy anh chàng si tình khi vào facebook của Trang cứ mãi tán tỉnh … “ em đẹp chuẩn không cần chỉnh” hay “ em … ngon như quả táo chín!” hoặc “em … đẹp như tranh”. Cô thấy ray rứt, không thể ngủ, bèn bật đầu máy bluray xem đoạn phim Mỹ  mà nhỏ bạn làm cùng phòng mới đưa. Trên màn hình lướt tới đoạn có một  cặp đôi đang làm tình, nam là người Mỹ đen, nữ là người Mỹ trắng , tiếng rên rỉ như muốn bứt tung không gian. Trang cố dán mắt vào màn ảnh, nhìn thật rõ từng động tác sex của đôi nam nữ đang hưng phấn cao độ … cô cố tìm sự đồng cảm , tìm cái rung động rạo rực nhưng thay vì cảm thấy hứng tình như đôi trai gái đang quần nhau, thì cô lại thấy ghê ghê và chán phèo, đến độ ớn lạnh dửng dưng, không chút khoái cảm nào len vào tâm hồn , thể xác hay trái tim của cô được.

                Không dằn được sự bực bội, Trang tắt quách đầu bluray và tivi, cô châm điếu thuốc, đốt nhanh, rồi rít liên tục những hơi dài , như tự muốn trấn an mình “ bình tỉnh lại”, “ bình tỉnh lại” … Tiếng chuông đồng hồ cổ của ba ngoài phòng khách, buông tiếng “bong !...bong!...”, như một lời trách móc kéo dài trong đêm vắng đã về khuya. Ừ … sao không trách móc được - Trang tự vấn mình - từ một cô gái xinh xắn, gia giáo, học giỏi và ngoan đạo, … vậy mà … bây giờ mình lại như kẻ dị tính, hay là kẻ đồng tính, có khi là cả kẻ vô tính(?). Nhỏ Lan bạn học nhiều năm, đến khi đi làm cũng làm chung với Trang, từng lên án thái độ sống “ nổi loạn” từ Trang : “ Mầy tiêu rồi ! … mày trở thành kẻ dị tính rồi … tánh tình lập dị kỳ quái đó ! …”. Còn bạn trai cũ thì lạnh lùng phán: “ em … là kẻ đồng tính sao vậy !? … em không thể biết yêu rồi, tình yêu trai gái ấy ! …” . Trang chợt mân mê đôi bàn tay xinh đẹp của mình, cái cảm giác rởn tóc gáy, rùng mình … khi bạn trai ngày nào sờ lên người cô mong tìm khoái lạc - cái nhu cầu hay xu hướng của giới trẻ ngày nay khi yêu - bỗng ùa về đến phủ phàng và bủa vây cô.

                Sao cô trở nên mất định hướng, hoang mang. Sự lạc lõng trong chính sự nổi loạn, làm cô không bứt phá, không tìm ra chân trời mới cho chính sự khát vọng vô hình nào đó mà cô muốn mọi người đồng cảm với mình. Làm sao họ hiểu được, khi chính cô không hiểu được “ mình đang làm gì nữa”. Tiếng ho khan của Mẹ phòng bên, làm cô chợt chùng lòng xuống. Mẹ yêu thương Trang nhiều như Bố vậy, bố mẹ luôn đặt nhiều hy vọng vào Trang. Ngược lại cô đang đánh tan vầng hào quang mà bố mẹ luôn nó vây tròn quanh cô “ học giỏi, tương lai tươi sáng, gia đình hạng phúc” … một tương lai mà kẻ vô tính sẽ không bao giờ có được sao ? Trang đã từng tìm đến những chuyên tâm lý để lý giải cho sự thay đổi trong cô. Họ khuyên cô đừng quá lo lắng, hãy sống đúng bản chất mình của mình. Cái sở thích ghét tình dục, tình yêu trái gái … thậm chí nói theo hơi hướng của sự cóc cần đời là NO SEX , đến với cô một cách kỳ quặc và khác người lạ.

                Trang lại chồm đi, vơ và bật ipad , lướt net nhanh, cô tra cứu với từ khóa “ vô tính” để cố tìm thêm lần nữa một lời giải thích về bản chất con người của mình. Cô đọc thấy dòng giải thích vô tính là sự lạt lẽo, lãnh đạm … Bỏ qua … cô lại tìm được những dữ liệu khác … mắt cô dừng lại ở một lời giải thích mới “ vô tính, tiếng Anh thường gọi là asexual hoặc nonsexuality, là sự không hấp dẫn tình dục, hay không hoặc ít quan tâm đến các hoạt động tình dục. Nó có thể được xem là sự không có, hay là một trong những xu hướng hay đúng hơn là thiên hướng tình dục, bên cạnh dị tính, đồng tình và song tính”. Cô chợt thở dài, và thấy mình được giải thích phần nào. Có lẽ cái gene bẩm sinh của mình như vậy chăng ? Cô muốn mọi người hiểu rằng cô rất muốn yêu thương, nhưng lại không muốn quan hệ tình dục với người đó, thật khó tìm người hiểu mình, thật là vô vọng ! Cô muốn sống thật - cô chợt hiểu ra vậy - chứ không phải sống giả dối, vẫn kết hôn theo mong ước hy vọng của bố mẹ hay người thân, để rồi sống trong cái không khí tự lừa dối mình và người sống với mình. Có ai đó hiểu được cái chân lý Khi ai đó đói, họ cần ăn. Khi ai đó không đói, họ không muốn ăn !

                Đã gần hai giờ sáng, Trang thanh thản thả mình xuống nệm gối. Cô muốn ngủ yên lòng, cô tự nhủ mình sẽ vẫn là mình nhưng hòa đồng hơn với người, vẫn là con ngoan của bố mẹ. Cô sẽ không uống bia, không thuốc lá nữa … bởi đó không phải là cách sống mà là đang hủy diệt sự sống trong tiềm thức và hành động. Cô cần phải sống đúng cho mình, bởi trên đời này còn có nhiều điều còn quan trọng hơn tình dục, cho dẫu đó là quan niệm hay cách sống của chính cô và của không ít người khác trên thế gian này. Trang sẽ không ngập chìm trong trăn trở, và sự khổ đau băn khoăn nữa. Ngoài trời, bỗng đổ mưa, gió đập phành phạch vào cửa kính cửa sổ, Trang cố hé mắt nhìn ra phía cửa … nhưng không thể, cô đang chìm vào giấc ngủ muộn bình an ! …




Tác giả
COC CAN DOI Tiên Sinh.

               





1 comment:

  1. truyen ngắn hay , đọc đi đọc lại nhiều lần ...hấp dẫn ...

    ReplyDelete